PALESTINE, FREEDOM FOR TOMORROW!

I was at my 4th day in my Jordan trip for 5 of us from Vietnam. Answering to Palestine governmen’s invitation, we got to Ramallah to attend Palestine disaster memorial on May 15, 2011, but unfortunately, until this moment, we were still stuck in Amman, Jordan’s capital city.

The trip had been throughoutly planned: we take off from Hanoi in May 10, reach Amman in May 11th afternoon, after many customs procedures, we are granted entry to Jordan, ready for 6th day, May 13 we get to Palestine. But thing didn’t go according to plans as some members of our group had sensed beforehand. But it didn’t stop us departed from Hanoi to get to Palestine, the country of adversities, to see with our own eyes, touch with our hands on the lives of nationless people…

And so the days went, after breakfast, we reporters gathered to discuss matters and get worried together, waiting on our heels for our incoming visa from Palestine government.

Tomorrow… Tomorrow is what we count everyday and hope and hope then hope some more. We put our hope on the phone that would ring anytime. But it seemed like saint Allah still want to challenge us…

In the meantime, gunshots, reporters’ voice, images from Palestinian demonstrations in Rericho, Ramallah came from Al Jazeera TV channel all the time….

May 15th afternoon, after a quick discussion, we decided to take a walk around Amman instead of waiting around in the hotel. Taking our steps through the peaceful streets of Amman, we stumbled upon an Islam temple, and the very kind host, after learning that we were form Vietnam, invited us in for a praying session.

After the 15-minute session, the host againly warmly welcomed us for tea and discussed about Palestine matters.

While the discussion heated up, our phones interrupted the flow. We held our breaths as we picked them up… Hopes up and disappointed yet again. Ambassador Saadi told us with regrets that visa process was still not finished yet. He had truly wished to bring us to his country, to the land where stories were waiting, longing to be told,… but many efforts couldn’t be carried out, despite the Paletine’ wholly trust in Allah…

We finally hit the road on Tuesday, May 17th. We felt so happy the moment Ambassador Saadi Salama announced that we could now get our visas.

Borderline between Jordan and IsraelBi2 lied before our eyes.

Biên giới giữa Jordan và Israel đang ở trước mắt chúng tôi. Muốn nhập cảnh Palestine phải được sự cho phép của Israel, điều nghịch lý này đã tồn tại từ hàng chục năm nay.

Qua 5 cửa kiểm soát, nhóm nhà báo Việt Nam cũng đã vượt qua được biên giới giữa Jordan và Israel để bước vào vùng lãnh thổ Palestine.

Những bức tường ngăn cách do Israel dựng lên đã trải dài trước mắt chúng tôi, bên cạnh đó là những trạm kiểm soát xuất hiện khá nhiều trên những chặng đường và rồi Palestine đã ở trước mắt chúng tôi, chúng tôi đã rất gần với Ramallah.

“Tôi rất phẩn khởi, các bạn là đoàn Việt Nam không chính thức đầu tiên có mặt tại Palestine….”

Những nhà báo đầu tiên, chúng tôi cũng không ngờ mình lại là những nhà báo Việt Nam đầu tiên tới được Bờ Tây để tận mắt nhìn thấy những hàng rào ngăn cách, những trại tị nạn, những khu định cư Do Thái trên mảnh đất khô cằn huyền thoại này.

Nhưng còn có vô vàn những nỗi đau ẩn ngầm khác của chiếm đóng khác mà phải sống sâu trong lòng Palestine mới hiểu thấu. Chiếm đóng không chỉ là những bức tường, ở giữa chúng là một loạt những phức hợp khó tưởng tượng.

Sự chiếm đóng tạo ra những hoàn cảnh độc nhất vô nhị.” Câu nói ấy của Bà Bộ trưởng Du lịch Palestine không dễ quên. Những cảnh tưởng “độc” và “lạ” ấy chúng tôi nhìn thấy rất nhiều trên mỗi nẻo đường. Ngôi trường cấp I trong trại tị nạn Aida cách Jerusalem 7,3 Km chẳng hạn. Ngôi trường ấy hoàn toàn không có cửa sổ hay nói đúng ra là mọi cửa sổ đã được bịt kín bởi sợ đạn từ phía hàng rào phân chia cách đó không xa.

Sống trong sự chiếm đóng từ hơn 60 năm qua, chưa bao giờ, người Palestine nguôi ngoai khát vọng được sống trong độc lập tự do. Khát vọng ấy đã khiến họ có sự gần gũi về mặt tình cảm với Việt Nam, một tình cảm vượt ngoài sức tưởng tượng khiến tất cả chúng tôi đều bất ngờ. Chúng tôi đã kiểm chứng điều ấy trên khắp các nẻo đường Palestine.

Đến Palestine chúng tôi mới hiểu cội rễ của tinh thần tranh đấu ấy, như Giám đốc Học viện An ninh Palestine đã nói, “Không có chân lý nào chết nếu còn có người đòi hỏi”. Chân lý đã được chủ tịch Hồ Chí Minh tổng kết: KHỐNG CÓ GÌ QUÝ HƠN ĐỘC LẬP TỰ DO.” Chỉ điều đó thôi là đủ để Việt Nam luôn có một vị trí trong tình cảm của người dân Palestine và ngược lại.

“Chúng tôi phải tự giành lấy tự do cho mình cho dù phải giành lấy bằng đá. Nỗ lực để được Liên Hợp Quốc công nhận là một nhà nước độc lập trên danh nghĩa là có thể nhưng đó chỉ là một cuộc chơi chính trị. Nhưng trên thực tế, cần có một nỗ lực có tổ chức để chống lại và đuổi quân chiếm đóng khỏi lãnh thổ của chúng tôi. Độc lập không phải cái được cho, đó là cái phải giành lấy. Người Việt Nam là một minh chứng cho điều đó…”, một người bạn Palestine gặp gỡ và chia sẻ với chúng tôi điều đó, có lẽ những người thuộc thế hệ trẻ như chúng tôi còn cần phải đọc, đi và cảm nhận rất nhiều mới thêm hiểu về chính quê hương tổ quốc của mình hơn, đến Palestine, với tôi cảm nhận hai từ “tổ quốc” thật thiêng liêng biết chừng nào.

Cả thế giới giờ đây vẫn chưa quên hình ảnh nhà lãnh đạo Palestine Yasser Arafat phát biểu trước Đại hội đồng Liên hiệp quốc “Tôi đến đây mang theo cành ô liu và khẩu súng của người chiến sĩ đấu tranh vì tự do. Xin đừng để cành ô liu rơi khỏi tay tôi… “

Đó là câu nói bất hủ đầy nhiệt huyết đấu tranh vì chính nghĩa của chủ tịch Arafat khi lần đầu tiên xuất hiện tại Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc năm 1974 với tư cách không phải là một nguyên thủ quốc gia.

Còn với cá nhân tôi, tôi tin rằng, cho dù cuộc đấu tranh ấy có thể kéo dài nhưng ngày độc lập chắc chắn rồi sẽ tới trên mảnh đất của những cành ôliu.

LE TRAN QUYNH – May 15, 2011

 

 

Admin TAJ

Admin TAJ

Admin TAJ

Latest posts by Admin TAJ (see all)

No Comments

Post A Comment